Tôi từng mơ giấc mơ xa xôi
Nhưng đôi tay đã từng muốn buông lơi
Ánh đèn sân khấu dường như mờ nhạt
Chỉ còn tiếng thở dài giữa đêm lạnh ngắt
Mỗi bước chân nặng như chì
Gió hát ngoài trời chẳng thấm vào gì
Nhưng bỗng đâu đó vang lên tiếng gọi
Một lời yêu thương từ sâu trong cõi
Họ nói rằng tôi không thể ngừng
Họ gửi tôi ngọn lửa trong từng câu hát
Tình yêu của họ như ngọn đèn
Chiếu sáng con đường tôi tưởng đã quên
Những bức thư tay tôi chưa từng mở
Những giọt nước mắt lặng lẽ chờ
Giờ đây tôi đọc từng dòng như phép màu
Họ là lý do tôi đứng đây lâu
Tôi từng gục ngã trong bóng tối
Nhưng tình yêu khán giả là ánh sáng cuối
Họ mang tôi trở về với chính mình
Cho tôi lý do để tiếp tục hành trình
Họ nói rằng tôi không thể ngừng
Họ gửi tôi ngọn lửa trong từng câu hát
Tình yêu của họ như ngọn đèn
Chiếu sáng con đường tôi tưởng đã quên


Đăng nhận xét